[New] Không có nhà vệ sinh trong cung, vua chúa thời xưa sinh hoạt như thế nào? update 2020

Thời xưa, dù khoa học kỹ thuật chưa phát triển nhưng người ta cũng đã xây nhà vệ sinh để giải quyết nhu cầu căn bản nhất cũng như đảm bảo vệ sinh môi trường sống của con người. Những phiên bản của WC, dù còn rất thô sơ và “phong phú” tùy theo vùng miền, nhưng đều có thể được tìm thấy ở bất cứ đâu trong các kinh thành – đô thị hay những vùng làng mạc thôn quê. Tuy nhiên, hẳn nhiều người chưa để ý rằng, chỉ riêng hoàng cung của vua chúa là không có nhà vệ sinh. Vì sao lại như vậy?

 

Hoàng cung là nơi ăn chốn ở và làm việc của các bậc thiên tử và hoàng tộc, kèm theo đó là số lượng binh lính, cung nữ và người hầu kẻ hạ cũng sẽ rất đông. Chưa kể đến một số lượng lớn các vương phi và công chúa hoàng tử đều sống, sinh hoạt trong cung. Mà vào thời phong kiến, kỹ thuật thông gió và khử mùi còn chưa phát triển. Nếu hàng vạn con người cùng đi giải quyết ở một chỗ thì e rằng cả hoàng cung sẽ rơi vào cảnh nồng nặc mùi xú uế. Nơi ở của hoàng đế vì thế sẽ mất đi sự sạch sẽ và tôn nghiêm.

 

khong-co-nha-ve-sinh-trong-cung-vua-chua-thoi-xua-sinh-hoat-the-nao-hoang-cung-tuy-rong-lon-va-dong-duc-nhung-khong-he-co-nha-ve-sinh

Hoàng cung rộng lớn và đông đúc nhưng tuyệt đối không xây nhà vệ sinh

 

Do đó, người trong cung đã làm ra những chiếc thùng bằng gỗ có nắp đậy, bên trong trải rơm hay cỏ để khử bớt mùi. Mỗi khi có một anh lính hay một cô cung nữ nào đó muốn giải quyết nhu cầu cá nhân, họ sẽ xách một chiếc thùng ra khu vực kín đáo đã được quy định. Sau đó tự tay mang đem đổ và để lại vị trí cũ.

 

Còn đối với nhà vua và các bậc tôn quý thì sao? Xưa kia, đời nhà Hán đã từng có một vị hoàng đế bị ám sát khi đang ngồi trong nhà vệ sinh. Từ đó ngay cả chuyện giải quyết nhu cầu cá nhân, các vị vua cũng không được phép ở một mình mà sẽ… đi ngay trong phòng, có thái giám hầu hạ.

 

Quy trình “giải quyết” của nhà vua sẽ diễn ra như sau: Hoàng thượng sẽ ngồi vào một chiếc ghế được thiết kế riêng cho việc đi vệ sinh, giống như bồn cần tự hoại ngày nay. Bên dưới ghế có đặt một chiếc chậu, xung quanh chậu được rải trầm hương để che đậy mùi xú uế, bên trong có rắc tàn hương để vua không nhìn thấy chất thải của mình.

 

Khi mọi việc đã xong xuôi, thái giám sẽ dùng một chiếc khăn mềm để lau sạch cho nhà vua, rồi thấm một chút mật ong vào cửa hậu của ngài để tránh những căn bệnh như trĩ hay táo bón. Hoàng hậu và các hoàng tử, công chúa cũng đi vệ sinh theo cách tương tự, riêng chất thải của nhà vua sẽ được chuyển đến cho ngự y để nghiên cứu, giám sát tình hình Sức Khỏe, trước khi đem đi “tiêu hủy”.

 

khong-co-nha-ve-sinh-trong-cung-vua-chua-thoi-xua-sinh-hoat-the-nao-chau-ngoc-chua-chat-thai-cua-vua-chua-thoi-xua

Những chiếc chậu ngọc của vua chúa

 

Sau đó, thái giám hoặc cung nữ sẽ bưng đến cho nhà vua một chén trà thuốc để ngài súc miệng, gọi là rửa long câu. Họ thường thử trước một ngụm để chắc chắn trà không có độc rồi mới dâng lên cho ngài. Nhà vua nhấp chén trà, súc miệng vài cái rồi nhổ vào một chiếc ống bạc được thái giám hoặc cung nữ bưng hầu kế bên. Ngài đứng dậy, đi một bài quyền dưỡng sinh, rồi ngồi vào bàn dùng bữa do thái hậu tự tay chuẩn bị sẵn từ trước, gồm một bát miến gà, một đĩa bánh nhỏ làm từ bột gạo, trứng, mật ong, và một ấm trà sâm, tất cả đều có người nếm thử.

 

Xong xuôi, hai cung nữ sẽ lau người cho nhà vua bằng nước ấm, chải đầu vấn tóc cho ngài, thay quần áo cho ngài, rồi khoác lên người ngài một bộ trang phục tùy vào việc ngày đó nhà vua có thượng triều hay không. Nếu không thượng triều, nhà vua sẽ đến ngự thư phòng để duyệt tấu sớ.

Tất cả những công việc nói trên đều bắt đầu từ khi nhà vua thức giấc, thường là vào cuối giờ Dần, tức khoảng 4h30 sáng. Nếu không phải thượng triều, vua có thể dậy muộn hơn khoảng một canh giờ. Nhìn vào giờ giấc sinh hoạt có thể thấy, làm hoàng đế cũng không phải lúc nào cũng là sống trong sung sướng. Trái lại, trách nhiệm điều hành đất nước rất khó san sẻ và vì thế công việc thường là rất bận rộn.

 

Chuẩn bị cho chuyện sinh hoạt thường nhật của vua chúa phong kiến thời xưa đòi hỏi sự cẩn trọng tỉ mỉ và dĩ nhiên là vất vả. Chỉ cần làm nhà vua phật lòng, việc bay đầu hay bị trục xuất khỏi hoàng cung là không thể tránh khỏi. Tuy vậy theo quan điểm thời đại, các cung nữ vẫn xem đó là một niềm vinh dự lớn, vì nó cho thấy vị trí và cấp bậc của họ ở trong cung.

 

Một vấn đề tế nhị nhưng gây tò mò khác là sinh hoạt tình dục của các vua chúa. Theo đó, nếu Hoàng đế muốn tìm một mỹ nữ để “mây mưa”, thái giám sẽ đưa ra những tấm danh bài đặt trong một chiếc đĩa bạc lớn, để trước mặt Hoàng đế cùng các món ăn. Sau khi Hoàng đế chọn xong, thái giám sẽ úp danh bài của cung phi đó rồi đặt lại chiếc đĩa bạc. Sẽ có một thái giám khác nhận tấm danh bài và thông báo cho cung phi đó tắm nước thơm, chuẩn bị hầu vua (gọi là thị thẩm).

 

Đến giờ vào hầu vua, thái giám sẽ cởi bỏ toàn bộ y phục của cung phi, dùng một tấm khăn choàng lông vũ bọc cơ thể lại, vác trên lưng mang đến cung của Hoàng đế. Đây là cách an toàn để bảo vệ Hoàng đế phòng tránh việc cất giấu vũ khí trong người ám sát vua.

 

Cung phi phải chờ cho hoàng đế nằm xuống, chỉ được bò vào giường từ phía dưới chân Hoàng đế. Khi hoàng đế và cung phi ái ân, các thái giám không được phép làm gì khác ngoài việc lặng lẽ quan sát, ghi chép rõ ràng ngày, tháng, năm để làm bằng chứng về việc mang thai. “Hành sự” trước mặt người khác quả thật không thể khiến bất kỳ ai thoải mái, kể cả là bậc đế vương.

 

khong-co-nha-ve-sinh-trong-cung-vua-chua-thoi-xua-sinh-hoat-the-nao-hoang-de-khong-bao-gio-co-thoi-gian-rieng-tu-vi-luc-nao-cung-co-hau-can-xung-quanh

Các hoàng đế không bao giờ có thời gian riêng tư vì luôn luôn phải cũng có hầu cận xung quanh

 

Thời gian cho chuyện ấy thông thường lại chỉ được kéo dài 30 phút. “30 phút” là thời gian khá là vừa vặn, không quá nhanh không quá chậm, không tổn hại sức khỏe. Chính vì vậy, khi hết thời gian quy định, thái giám sẽ hô một câu “Hết giờ rồi”. Thông thường, những lời nhắc nhở sẽ được vang lên nhiều lần cho đến khi Hoàng đế vì ngại ngùng mà rời cung phi mới thôi. Hoàng đế sẽ đi đến chỗ thái giám còn cung phi thì mặc lại áo và sau đó lui khỏi phòng.

 

Có thể thấy, chuyện “ân ái” của vua chúa ngày xưa khá dập khuôn và gò bó. Chuyện ấy luôn bị kiểm soát chứ không thoải mái như bây giờ.

 

Thế Hưng (t/h)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *